Gác lại những lo toan nơi phố thị, hành trình về với Tràm Chim là cảm giác nôn nao khó tả. Trên con đường về nhìn thấy lời chào từ về quê hương.
Cả nhà quây quần bên gốc mai già trước sân. Hái từng là mong lộc mới xuất hiện.
Công việc "ám ảnh" nhưng cũng vui nhất: dọn dẹp tủ lạnh. Phải làm trống chỗ để còn đón nào là thịt kho, khổ qua, dưa giá... Mùi thức ăn Tết bắt đầu len lỏi khắp gian bếp.
Tháo từng chiếc quạt bụi bặm, lau bóng từng bộ bàn ghế. Tiếng nước chảy, tiếng quét sân rộn ràng cả xóm. Mọi thứ cũ kỹ được gột rửa để sẵn sàng đón những điều may mắn mới.
Sáng 28 Tết, những nụ mai xanh mướt bắt đầu chúm chím vươn mình. Cảm giác hồi hộp chờ đợi từng nụ hoa "bung vỏ lụa" chính là khoảnh khắc bình yên nhất của những ngày giáp Tết.
Mâm cơm Tất niên đủ đầy thành viên. Không chỉ là ăn, mà là sẻ chia những câu chuyện sau một năm vất vả. Hơi ấm từ nồi thịt kho dường như làm sợi dây tình thân thêm bền chặt.
Đúng 12 giờ, cả bầu trời vùng quê bừng sáng bởi những màn pháo hoa rực rỡ. Tiếng vỗ tay, tiếng chúc tụng vang lên. Một năm mới lại đến với bao niềm tin và hy vọng khát khao.
Sáng mùng Một, gốc mai trước sân vàng rực một góc trời. Cánh hoa mỏng manh nhưng kiên cường, như sức sống của con người miền Tây. Tết đã về, sen đã nở và lòng người cũng tràn ngập niềm vui.